comments

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

Một Thoáng



Oklahoma lần hai tôi trở lại
Một buổi chiểu gió nhẹ tóc mây bay
Phi trường xưa cùng với băng ghế dài
Vẫn còn đó và không ai đưa đón

Thoáng men sầu lại len lỏi trong tim
Chợt mắt đưa hình bóng cũ đi tìm
Trong hư ảo không gian chìm vô tận
Nghe đâu đây chuyện lẩn quẩn ngày xưa

Buốt gió đưa nhẹ thời cơn tĩnh mộng
Chân bước đi tim hỗn động làm sao
Nói không ra sao ta bỗng nghẹn ngào
Ký ức cũ từ hôm nào gợi lại

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016

Tình Là Chi


Hỏi thế gian tình là chi chi
Mà khiến sống chết biệt ly không rời




Tình là chi sao một khi gặp gỡ
Lại nhớ hoài đến muôn thuở chẳng quên
Cháy trong ta một ngọn nến êm đềm
Và rỉ rả suốt ngày đêm không tắt


Tình là chi tim sầu bi héo hắt
Lại nhớ hoài đến cả mắt thâm sâu
Hình dáng ai cứ lẩn quẩn trong đầu
Ngày ngớ ngẩn đêm hồn đâu chẳng biết


Tình là chi khi người đi nuối tiếc
Mãi ưu sầu mà chẳng biết nói chi
Hạt châu rơi, sao rơi mãi lạ kỳ
Rồi thất thểu chẳng làm chi được cả


Tình là chi nữa hồn khi buồn bã
Thì nữa kia như gục ngã từ lâu
Ẩn trong tâm như lại hiện trên đầu
Hình dáng ấy nơi vực sâu thăm thẳm




Từ muôn thủa người tình si là chết
Thế nhưng mà vẫn không hết người si


Những bài thơ họa


 
Vẫn nhớ duyên xưa thuở mộng đầu
Ân tình lặng lẽ bỏ đi mau
Nguồn thơ sáo điệu khơi miền tủi
Khúc nhạc bài ca ẩn nỗi sầu
Gặp gỡ dâng đầy hoài giấc ngủ
Xa rồi lắng đọng mãi niềm đau
Chưa nhòa đã khép buồn thương nhớ
Một thoáng em về chẳng đợi lâu..
       

                                                Ngọc Liên Nguyên




         


         
         Mây ở nơi đâu để gió về
         Người đi kẻ ở cảnh buồn thê
         Lang thang đây đó không hình bóng
         Lác đác chốn xưa ánh trăng thề
         Dĩ vãng xa rồi khơi tiềm thức
         Dư âm vọng lại xót cơn mê
         Mây bay bay mãi thương sầu nhớ
         Gió thoảng thoáng đưa thêm não nề
                                                          Phù Vân