comments

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tinh Cam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tinh Cam. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 5 tháng 3, 2017

Thao Thức Năm Canh






Sương khuya lạnh lẽo cảnh vắng tanh
Một thoáng đu đưa giấc chẳng thành
Mắt nhắm cố tình nhưng chẳng đặng
Sao đầu vẫn nghĩ mãi loanh quanh

Réo rắc đêm thâu giọt lệ sầu
Âm thanh rỉ rả của mưa ngâu
Làm tăng thêm nổi lòng tê tái
Vốn có từ lâu nay bỗng sầu

Quả thật trớ trêu, trêu với người
Tạo chi nghịch cảnh, cảnh chơi vơi
Người nam nổi nhớ buồn khóe mắt
Kẻ bắc sầu thương miệng chẳng cười

Chợp mắt năm canh đêm đã tàn
Lòng đầy chất chứa sáng ngày sang
Ưu hoài chua xót đêm hoài cảm
Khóe mắt quầng đen cũng chẳng màng





Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

Hãy Ngủ Đi Em






Ngủ đi! hãy ngủ! đi em!

Cố mà yên giấc để quên muộn phiền!

Muộn phiền thuốc độc triền miên
Làm ta mất ngủ đảo điên cuộc đời

Ngủ đi! một giấc! thảnh thơi!
Quên đi tất cả cho đời thêm tươi
Ngày mai nét mặt nụ cười
Bình minh ngời sáng rạng ngời đó đây

Ngủ đi! một giấc! cho say!
Để ta quên hết tháng ngày đã qua
Dẫu cho đời ắc có là
Cay cay đắng đắng thật là khổ đau

Ngủ đi! hãy ngủ! cho mau!
Băn khoăn, trằn trọc, trăng sao làm gì
Tiếc thương sầu nhớ mà chi
Cũng đâu giúp ích được gì cho ta

Ngủ đi! hãy ngủ! để mà!
Quên đi tất cả gọi là đớn đau
Dẫu rằng đời có ra sao
Cũng nên quên hết cho mau đó mà

Chuyện gì cũng thể xẩy ra
Nếu mà nó tới tránh mà được sao
Thôi thì hãy ngủ cho mau
Sáng ra thức giấc đón chào bình minh

Nhiều người còn ở bên mình
Đời em sẽ thấy thêm tình mến thương

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

Gặp Gỡ




Gặp lại mà chi thêm nổi sầu
Gặp rồi tim lại nhói niềm đau
Nhìn nhau không nói lòng thổn thức
Đến mức trong tâm ngấn lệ sầu

Bao năm tình nghĩa vốn về đâu
Gặp gỡ ngày nay giữa vách sầu
Càng thấu niềm đau càng thêm nhớ
Đêm ngày nổi nhớ vốn càng sâu

Duyên nợ hồng trần ai nở gieo
Xây cầu bắt nhịp giữa chừng đèo
Cheo leo giữa chốn trần bi ải
Khắc khải kiếp này chất chứa theo

Bao năm kỷ niệm vốn đời nhau
Gặp lại hôm nay chẳng lẻ nào
Ngoảnh mặt làm ngơ ngnhư lạ
Chưa từng nợ trả chưa quen nhau

Gặp để mà chi thêm thấu lòng
Gặp mà như thế cũng bằng không
Thà rằng đừng gặp ta còn ngỡ
Còn mớ còn mong từ cõi lòng

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2016

Lẽ Nào




Người xưa gặp lại người xưa

Nhìn nhau không nói mắt ứa lệ trào

Bảy năm tình nghĩa có nhau

Bây giờ gặp lại lẽ nào làm ngơ


Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016

Một Nửa




Một nửa vầng trăng giăng lối sầu
Nửa còn vội vã thả về đâu
Thanh u lắng đọng chồng thêm chất
Tĩnh mịch lòng đau thấu lệ sầu
Nhớ mãi núi rừng từng thay lá
Thương hoài sông nước trước và sau
Người ơi có biết khuyết phần nửa
Là giữa nơi tâm thâm máu đào

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

Một Thoáng



Oklahoma lần hai tôi trở lại
Một buổi chiểu gió nhẹ tóc mây bay
Phi trường xưa cùng với băng ghế dài
Vẫn còn đó và không ai đưa đón

Thoáng men sầu lại len lỏi trong tim
Chợt mắt đưa hình bóng cũ đi tìm
Trong hư ảo không gian chìm vô tận
Nghe đâu đây chuyện lẩn quẩn ngày xưa

Buốt gió đưa nhẹ thời cơn tĩnh mộng
Chân bước đi tim hỗn động làm sao
Nói không ra sao ta bỗng nghẹn ngào
Ký ức cũ từ hôm nào gợi lại

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2016

Ông Lái Đò



Đưa tiễn người đi một đoạn đường
Ai người rời bước vẫn còn vương
Khi đò cập bến người khuất bóng
Để lại trong lòng nổi nhớ thương!


          Ngày tháng trôi qua thật hững hờ!
          Người đời qua bến vẫn thờ ơ!
          Không còn nhớ đến còn đò cũ!
          Nay đã héo mòn lẫn xác xơ!


Thầm lặng bên sông đứng đợi chờ!
Nhớ từng nét mặt khi còn thơ!
Nhớ từng cử chỉ ngày xưa đó!
Nhớ tiếng đùa vang xưa khuất mờ!


          Ông lái đưa đò mòn mõi trông!
          Nhớ người xưa ấy ở trong lòng!
         Ông mong người ấy quay trở lại!
         Chỉ một lần thôi nơi bến sông!


Dòng nước chảy xuôi theo một chiều!
Lái đò nhìn cảnh đời buồn thiu!
Ai người trở lại thăm ông nhỉ!
Mấy kẻ ra đi lại nhớ nhiều!




Tâm sự của tác giả:

Thời gian chầm chầm trôi qua. Thấm thoắt đã hai mươi năm rồi, Phù Vân đã rời xa bục giảng. Kỷ niệm xưa dần dần đã phai mờ trong tâm trí của những người đi xa. Nhưng hình ảnh của những cô cậu học trò thân yêu năm nào vẫn mãi mãi còn đây, còn đọng lại trong kí ức của Phù Vân và không bao giớ phai mờ. Trong lúc lắng đọng tâm hồn, hồi tưởng lại quá khứ, Phù Vân chợt xúc cảm và viết lên bài thơ “Ông Lái Đò” vì cảm nghĩ rằng cuộc đời của nhà giáo chẳng khác nào người lái đò đưa khách sang sông!

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

Kỷ Niệm Đời Học Trò







Có ai về nơi miền quê đất đỏ
Cho gởi lời đến phố nhỏ thân thương
Rằng trong tôi vẫn nhớ mãi mái trường
Bạn bè cũ trong tình thương nổi nhớ

Dòng mực tím xưa còn lưu trang vở

Nét ngoằn ngoèo nhưng lại khéo lời văn
Gợi trong ai hình dáng nhớ vô ngần
Đã ôm ấp trong những lần gặp gỡ

Ai lớn khôn tâm hồn không bỡ ngỡ

Không thẫn thờ ngày ngớ ngẫn đêm mơ
Không trao tay tim rung động hằng giờ
Không lần hẹn trong đời thơ xưa ấy

Tuổi học trò đời không lo vui mấy

Tháng tháng ngày cùng các bạn vui say
Cùng bên nhau đốt lửa trại đêm dài
Cùng văn nghệ trong những ngày Xuân mới

Đời là thế trong tuổi đời phơi phới

Nhưng ngờ đâu Xuân chẳng được bao lâu
Rồi Hè mang đến những nét ưu sầu
Cầm lưu bút mà lòng đau như cắt

Đêm chia tay ngày mai rồi sẽ mất

Mất cả người mất luôn tuổi thanh xuân
Thời gian ơi! Xin hãy chậm chậm dừng
Để ta có đêm tiệc mừng mãi mãi








Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

Mười Thương




Một thương với những vần thơ 
Ân tình em nói trong mơ em chờ
Hai thương hồn thả thẫn thờ
Lâng lâng bay bổng hồn thơ trao tình

Ba thương hình dáng em xinh
Anh đây ngớ ngẩn khi nhìn thoáng qua
Bốn thương phải nói thật là
Thơ em lả lướt mượt mà đắm say

Năm thương nói thẳng nói ngay
Say chi say đắm hồn say trước tình
Sáu thương văn tự anh xin
Lời thơ xin giữ ân tình xin mang

Bảy thương lời nói dịu dàng
Hồn thơ say đắm bàng hoàng lòng anh
Tám thương rời gót sao đành
Lời thơ quyến rũ làm anh chạnh lòng

Chín thương ngày đợi đêm mong
Vì thơ em đó để lòng anh say
Mười thương biết nói sao đây
Hồn anh lạc lối không tài thoát ra


Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2015

Hoài Cảm



Chiều hôm nay! sao phố phường ... vắng lặng...!
Tháng năm rồi! trời đâu hẳn ... là đông ....
Sao hôm nay! nhiều tuyết trắng ...! bềnh bồng ...
Cùng giá buốt! rơi từ không ... khắp lối ...!

Thời gian như đang chìm trong u tối ...!
Phố tuyết đầy phủ ngập lối cỏ cây
Gió heo may cảm thương ai hiu quạnh
Tái tê lòng trong giá lạnh đêm thâu

Xưa người sầu! trời cũng đổ mưa ngâu ...
Nay vì đâu? trời bỗng sầu tuyết trắng ...?
Có phải chẳng? gợi niềm đau không phận ...
Để xuân rồi mà cũng chẳng là xuân

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

ƯỚC GÌ




Ước gì sự thật thành mơ!
Trở về quá khứ tuổi thơ ngày nào
Hồn nhiên bút mực trao nhau
Vừa nghe thầy giảng vừa trao thư tình

Hè về ép phượng làm tin
Trao nhau lưu bút nhớ hình dáng ai
Chọc trêu quấy phá lại bày
Nhiều trò qủi quyệt để ai nhớ đời

Ngày ngày vui vẻ rong chơi
Không màng thế sự không rơi lệ sầu
Không than trách phận bể dâu
Hồn nhiên thanh thản qua cầu rụng rơi

Bao nhiêu chồng chất tuổi đời
Bấy nhiêu chất chứa chơi vơi nổi sầu
Xa rồi thuở ấy còn đâu
Còn chi tuổi mộng không rầu không than!


Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2014

Thu Sum Vầy

 
Bốn người nơi khác đến chơi
Một nam ba nữ vùng trời xa xôi
Phút giây chờ đợi bồi hồi
Sao nghe rộn rã ôi thôi quá chừng

Thu nay sao thật tưng bừng
Người thăm kẻ viếng không ngừng nơi đây
Thu về lại được sum vầy
Khác chi sơn thủy trời mây hữu tình

Vàng thu trời cảnh đẹp xinh
Lại cùng người đẹp bên mình đắm say
Vừa đi ngắm lá vàng bay
Một trời thơ mộng hỏi ai cho bằng

Trên sương mù khói mây giăng
Giữa rừng cây lá muôn phần sắc khoe
Dưới đường vàng tím đỏ hoe
Gợn bay theo gió mà nghe rì rào

Không gian từ phía trời cao
Nhẹ rơi từng lá khác nào như mưa
Lướt theo sóng gió đu đưa
Bay lên lượn xuống giữa trưa nắng vàng

Ngẫn ngơ nhìn cảnh trời ban!
Tâm hồn bay bỗng ngút ngàn mộng mơ!
Cùng người bút họa lời thơ!
Chân tình thiên cảnh hồn thơ say mèm!

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

Mùa Thu Năm 2014

 
 
Ba cô tuy ở ba nơi
Nhưng mà hẹn gặp đến chơi chốn này
Cả ba trong chiếc áo dài
Trắng xanh vàng tím tà bay giữa trời

Nắng vàng trải nhẹ muôn nơi
Hòa trong màu áo giữa trời vào thu
Tóc bay trong gió sương mù
Làm cho cảnh đẹp trời thu tuyệt vời

Ba cô rảo bước dạo chơi
Giữa vùng hương sắc dưới trời đầy hoa
Ong theo bướm lượn là đà
Đất nghiêng trời ngã người sa lưới tình

Càng nhìn càng thấy đẹp xinh
Áo dài tha thướt dáng hình thiết tha
Lại thêm nét mặt ngọc ngà
Má hồng môi đỏ da mà hoa lê

Vui đùa cười nói thỏa thê
Tính tình cởi mở không hề kém ai
Tung tăng vui vẻ đêm ngày
Hồn nhiên đùa cợt vui thay chốn này ….!

 
 
 

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

HÈ VỀ

 
 
Hè về lại nhớ tuổi thơ
Một thời áo trắng ngẫn ngơ sân trường
Theo sau anh mãi vấn vương
Thương thầm trộm nhớ lại dường như không

Nhưng mà tình đã trong lòng
Rồi theo em mãi nhưng không nói gì
Miệng thì không nói được chi
Ấp a, ấp úng rồi thì lặng thinh!

Tim thì cứ đập thình thình!
Người như chết đứng lặng thinh không lời!
Cố tình muốn nói hết lời
Nhưng không nói được một lời một câu

Đêm về tỏ vẻ tiếc sầu
Vì không bày tỏ nơi sâu cõi lòng
Suốt đêm mòn mõi trông mong
Mong trời mau sáng để trông thấy ....nàng ....!

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

VỀ ĐÂY

 
Về đây ta hãy về đây!
Cùng nhau nhắc lại chuyện ngày đã qua!
Cùng nhau chia sẻ mặn mà!
Cùng nhau hiểu rõ đời là chi chi!

Đời người ta có mấy khi
Được cùng tâm sự những gì thương đau
Cùng nhau tay bắt mặt chào
Cùng nhau khăng khít bên nhau chuyện trò

Người ơi đừng có giằng co!
Hay là lưỡng lự đắng đo nhiều điều!
Để rồi đời sẽ buồn thiu!
Dịp không còn nữa là điều tiếc thay!