comments
script>
Thứ Sáu, 9 tháng 6, 2017
Hết Phim
Đã đến lúc cuốn phim phải hết
Mọi vấn đề nên kết từ đây
Còn chi để đến nơi này
Xem ai đạo diễn phim hay bây giờ
Ngờ hay vực cũng là đoạn kết
Thẫn thờ chi khi hết là phim
Tìm ai sao mãi cố tìm
Để rồi cay đắng lệ tim thắm màu
Lại thử hỏi lẽ nào kết thúc
Khi không ngờ là lúc sầu bi
Ai gieo trắc ẩn lạ kỳ
Để thương để nhớ để ghi cõi lòng
Phim đã hết còn mong chi nữa
Đã chết rồi một nữa hồn hoang
Nữa kia còn lại điêu tàn
Từ nay đã hết một trang sử tình
Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017
Bóng Hình
Anh với em tuy là hai mà một
Thủa ban đầu hình bóng cột bên nhau
Không tách bước dù bất cứ khi nào
Thề trọn kiếp đời có nhau mãi mãi
Nhưng ngờ đâu nhịp cầu gãy chia đôi
Lời hẹn ước sớm dần trôi dĩ vãng
Trách ai đây khi duyên số bẽ bàng
Đành trọn kiếp ôm sầu mang nổi nhớ
Chuyện tình đời thật cắc cớ bi thương
Thật tình yêu sao chẳng được chung đường
Để hồn đầy mang sầu thương nổi nhớ
Chết không đành, sống vô cớ đau thương
Bóng với hình giờ đây đường đôi ngã
Vắng bóng rồi, hình trôi thả về đâu
Biết tìm nhau tận ở chốn phương nào
Để hình bóng không còn đau một kiếp
Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017
Tình Lỡ
Tình là chi sao người đi vẫn nhớ
Chia tay rồi mà cứ ngỡ là mơ
Nhìn người ta mà lòng cứ thẫn thờ
Rồi ôm ấp bầu trời mơ thuở ấy
Tình là chi lệ sầu bi khóe mắt
Lửa ân tình vẫn chưa tắt nơi tim
Vẫn người xưa hình bóng cũ đi tìm
Dẫu rằng biết đang sống chìm hư ảo
Hỡi trời xanh sao chẳng bảo hộ ta
Kẻo rằng yêu đến giây phút mặn mà
Người mỗi ngã, mỗi đường xa mỗi nẻo
Duyên không thành đành theo mộng vỡ tan
Biết nói chi khi duyên kiếp bẽ bàng
Lỡ yêu rồi đành tiến thoái lưỡng nan
Vẫn nhiều đêm trong giây phút bàng hoàng
Và cứ ngỡ tình là trang giấy trắng
Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017
Anh Vẫn Biết
Anh vẫn biết yêu em là không thể
Nhưng yêu rồi thì không kể vì sao
Chẳng phân bua là thân phận thế nào
Chỉ cần biết một vị sao tinh tú
Anh vẫn biết tình là thu lá đổ
Nhưng yêu rồi thì cứ trổ kết hoa
Mặc kệ ai đôi ta cứ mặn mà
Đời là thế lo xa chi em nhỉ
Anh vẫn biết tình đôi khi dang dở
Nhưng yêu rồi biết tan vỡ vẫn yêu
Hạnh phúc nhất khi hoàng hôn xế chiều
Được ôm ấp người mỹ miều thương nhớ
Nhưng yêu rồi thì không kể vì sao
Chẳng phân bua là thân phận thế nào
Chỉ cần biết một vị sao tinh tú
Anh vẫn biết tình là thu lá đổ
Nhưng yêu rồi thì cứ trổ kết hoa
Mặc kệ ai đôi ta cứ mặn mà
Đời là thế lo xa chi em nhỉ
Anh vẫn biết tình đôi khi dang dở
Nhưng yêu rồi biết tan vỡ vẫn yêu
Hạnh phúc nhất khi hoàng hôn xế chiều
Được ôm ấp người mỹ miều thương nhớ
Chủ Nhật, 5 tháng 3, 2017
Thao Thức Năm Canh
Sương khuya lạnh lẽo cảnh vắng tanh
Một thoáng đu đưa giấc chẳng thành
Mắt nhắm cố tình nhưng chẳng đặng
Sao đầu vẫn nghĩ mãi loanh quanh
Réo rắc đêm thâu giọt lệ sầu
Âm thanh rỉ rả của mưa ngâu
Làm tăng thêm nổi lòng tê tái
Vốn có từ lâu nay bỗng sầu
Quả thật trớ trêu, trêu với người
Tạo chi nghịch cảnh, cảnh chơi vơi
Người nam nổi nhớ buồn khóe mắt
Kẻ bắc sầu thương miệng chẳng cười
Chợp mắt năm canh đêm đã tàn
Lòng đầy chất chứa sáng ngày sang
Ưu hoài chua xót đêm hoài cảm
Khóe mắt quầng đen cũng chẳng màng
Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017
Tình Chưa Hết
Tình chưa hết! sao lại sớm vội tan!
Kỷ niệm xưa! Vùi chôn đống tro tàn!
Mặc thời gian xóa mờ đi dĩ vãng
Để ve sầu! than khóc phận hè sang
Thời gian hỡi! Sao nỡ đi vội vả!
Ân tình xưa! Nay vùi cả thăm sâu…
Biết nói chi! Chỉ lặng lẽ cúi đầu!
Trong ánh mắt trong niềm đau vô tận!
Nghe buốt giá rơi vào hồn quạnh quẽ
Biết tìm ai để chia sẻ niềm đau
Trong cơn mê hình bóng ấy thủa nào
Vẫn còn đó vẫn hôm nào còn đó
Tình chưa hết! vẫn còn đang lưu luyến!
Sao nở đưa, đò một chuyến sang sông
Đến hôm nay người ấy ở trong lòng
Vẫn thổn thức! đời sống trong dĩ vãng…
Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017
Hãy Ngủ Đi Em
Ngủ đi! hãy ngủ! đi em!
Cố mà yên giấc để quên muộn phiền!
Muộn phiền thuốc độc triền miên
Làm ta mất ngủ đảo điên cuộc đời
Ngủ đi! một giấc! thảnh thơi!
Quên đi tất cả cho đời thêm tươi
Ngày mai nét mặt nụ cười
Bình minh ngời sáng rạng ngời đó đây
Ngủ đi! một giấc! cho say!
Để ta quên hết tháng ngày đã qua
Dẫu cho đời ắc có là
Cay cay đắng đắng thật là khổ đau
Ngủ đi! hãy ngủ! cho mau!
Băn khoăn, trằn trọc, trăng sao làm gì
Tiếc thương sầu nhớ mà chi
Cũng đâu giúp ích được gì cho ta
Ngủ đi! hãy ngủ! để mà!
Quên đi tất cả gọi là đớn đau
Dẫu rằng đời có ra sao
Cũng nên quên hết cho mau đó mà
Chuyện gì cũng thể xẩy ra
Nếu mà nó tới tránh mà được sao
Thôi thì hãy ngủ cho mau
Sáng ra thức giấc đón chào bình minh
Nhiều người còn ở bên mình
Đời em sẽ thấy thêm tình mến thương
Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2016
Lá Rơi
Kìa chiếc lá rơi khi xế tà
Thả hồn theo gió cuốn bay xa
Ra đi đến tận miền dương thế
Chẳng biết nơi đâu chốn quê nhà
Ngoảnh mặt, kìa ai, thương, tiếc nuối
Quay đầu, khốn kẻ, ái, rời xa.
Âm thầm luyến tiếc còn chi nữa
Lặng lẽ đau thương cũng muộn mà
Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2016
Muộn Màng
Anh vẫn biết! tình là dang dỡ …
Nhưng lần đầu gặp gỡ đã yêu!
Tim nghe rộn rã rất nhiều …!
Dường như… ta đã… đã yêu… thuở nào!
Tình dào dạt! Anh trao em đó!
Cả đời này … trước có… lẫn sau …
Dẫu muộn màng, hay đớn đau!
Một lần… để mãi… nhớ nhau… suốt đời!
Một lời ước! Nếu đừng dang dỡ …!
Được gặp nhau! khi thuở còn xanh!
Khi hoa còn nở trên cành!
Khi chưa ràng buộc tình xanh ngút ngàn
Tình màng muộn! Cuộc tình nuối tiếc!
Sẽ cố quên… khi biết đời nhau ...
Đau thương suối lệ rơi trào
Nơi tim rỉ máu không sao quên người!
Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016
Gặp Gỡ
Gặp lại mà chi thêm nổi sầu
Gặp rồi tim lại nhói niềm đau
Nhìn nhau không nói lòng thổn thức
Đến mức trong tâm ngấn lệ sầu
Bao năm tình nghĩa vốn về đâu
Gặp gỡ ngày nay giữa vách sầu
Càng thấu niềm đau càng thêm nhớ
Đêm ngày nổi nhớ vốn càng sâu
Duyên nợ hồng trần ai nở gieo
Xây cầu bắt nhịp giữa chừng đèo
Cheo leo giữa chốn trần bi ải
Khắc khải kiếp này chất chứa theo
Bao năm kỷ niệm vốn đời nhau
Gặp lại hôm nay chẳng lẻ nào
Ngoảnh mặt làm ngơ ngờ như lạ
Chưa từng nợ trả chưa quen nhau
Gặp để mà chi thêm thấu lòng
Gặp mà như thế cũng bằng không
Thà rằng đừng gặp ta còn ngỡ
Còn mớ còn mong từ cõi lòng
Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2016
Lẽ Nào
Người xưa gặp lại người xưa
Nhìn nhau không nói mắt ứa lệ trào
Bảy năm tình nghĩa có nhau
Bây giờ gặp lại lẽ nào làm ngơ
Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016
Một Nửa
Một nửa vầng trăng giăng lối sầu
Nửa còn vội vã thả về đâu
Thanh u lắng đọng chồng thêm chất
Tĩnh mịch lòng đau thấu lệ sầu
Nhớ mãi núi rừng từng thay lá
Thương hoài sông nước trước và sau
Người ơi có biết khuyết phần nửa
Là giữa nơi tâm thâm máu đào
Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2016
Xa Nhau
Phải chăng duyên nợ ba sinh
Làm cho nhân loại vì tình dại si
Ta xa nhau! Sao lòng đau …! Vẫn nhớ!
Chuyện tình mình vô duyên cớ vì sao?
Để hôm nay đôi dòng lệ suối trào!
Và chua xót ôm niềm đau dĩ vãng!
Ta xa nhau! Nhưng mà sao …! Vẫn ngỡ!
Tình không quên sao lại nỡ vội tan!
Chuyện chia tay làm ta mãi ngỡ ngàng!
Và mãi mãi trong đời mang nổi nhớ!
Ta xa nhau! Nhưng lòng sao …! Vẫn nhớ!
Chuyện tình mình hình như tựa cơn mơ!
Tay vòng tay ôm siết chặt hằng giờ!
Rồi không biết …! Thật hay mơ chi cả …!
Ta xa nhau! Sao vẫn đau …! Vẫn nhớ!
Vẫn ưu hoài và khắc khoải trong mơ!
Vẫn từng đêm ta thao thức đợi chờ!
Vẫn ôm ấp bóng hình mơ thủa ấy!
Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2016
Đã Bao Lần Thu
Anh thẫn thờ! nhìn vàng lá rơi!
Ngược thời gian! nói không nên lời!
Bên hồ nước đắm chìm dĩ vãng
Giữa nủi rừng say đắm lả lơi
Nghe đâu đây! dịu ấm nồng nàng
Khúc ái tình ru hồn chứa chan
Anh có thể hôn em lần nữa?
Tình tràn đầy một kiếp anh mang
Hồn đắm …! vào thu từ lúc nào?
Cuốn theo chiều lá sóng xôn xao
Âm vang khơi dậy tràn cơn sóng
Gợi nhớ hôm nào mãi khát khao
Chợt tỉnh! chợt say! hết tháng ngày
Rồi mùa lá rụng chim đã bay
Chờ ai ta mãi chờ trong mộng
Cho hết tình si kiếp đọa đầy
Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016
Sao Nở
Ngày xưa, ai nở …vội ra đi!
Từ giả, biệt ly, không … nói gì
Ôm nổi thâm sâu sầu hiu quạnh!
Ưu hoài chất chứa ứa lệ mi!
Người đi mang hết niềm thương nhớ
Kẻ ở chất đầy kiếp sầu bi
Ngày tháng đớn đau nào ai thấu!
Năm dài nhung nhớ mớ người đi!
Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016
Tình Thư
Hãy viết cho em một chữ “Chờ”
Để em được sống trong mộng mơ
Biết sầu biết cảm biết thương nhớ
Biết ngỡ hồn mơ biết thẫn thờ
Hãy viết cho em một chữ “Tình”
Thu này thu tới để làm tin
Dẫu cho đời có nhiều sương gió
Không xóa trong tim được chữ tình
Hãy viết cho em một chữ "Yêu"
Tràn đầy ân ái thật là nhiều
Mỗi khi chiều đến hoàng hôn xuống
Em ngỡ rằng mình đang đắm yêu
Viết nữa đi anh viết thật nhiều
Viết cho phủ kín cả trời yêu
Để em được thấy tình anh đó
Đã có nơi tim tuôn đổ nhiều
Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016
Một Thoáng
Oklahoma lần hai tôi trở lại
Một buổi chiểu gió nhẹ tóc mây bay
Phi trường xưa cùng với băng ghế dài
Vẫn còn đó và không ai đưa đón
Thoáng men sầu lại len lỏi trong tim
Chợt mắt đưa hình bóng cũ đi tìm
Trong hư ảo không gian chìm vô tận
Nghe đâu đây chuyện lẩn quẩn ngày xưa
Buốt gió đưa nhẹ thời cơn tĩnh mộng
Chân bước đi tim hỗn động làm sao
Nói không ra sao ta bỗng nghẹn ngào
Ký ức cũ từ hôm nào gợi lại
Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016
Tình Là Chi
Hỏi thế gian tình là chi chi
Mà khiến sống chết biệt ly không rời
Mà khiến sống chết biệt ly không rời
Tình là chi sao một khi gặp gỡ
Lại nhớ hoài đến muôn thuở chẳng quên
Cháy trong ta một ngọn nến êm đềm
Và rỉ rả suốt ngày đêm không tắt
Tình là chi tim sầu bi héo hắt
Lại nhớ hoài đến cả mắt thâm sâu
Hình dáng ai cứ lẩn quẩn trong đầu
Ngày ngớ ngẩn đêm hồn đâu chẳng biết
Tình là chi khi người đi nuối tiếc
Mãi ưu sầu mà chẳng biết nói chi
Hạt châu rơi, sao rơi mãi lạ kỳ
Rồi thất thểu chẳng làm chi được cả
Tình là chi nữa hồn khi buồn bã
Thì nữa kia như gục ngã từ lâu
Ẩn trong tâm như lại hiện trên đầu
Hình dáng ấy nơi vực sâu thăm thẳm
Từ muôn thủa người tình si là chết
Thế nhưng mà vẫn không hết người si
Những bài thơ họa
Vẫn nhớ duyên xưa thuở mộng đầu
Ân tình lặng lẽ bỏ đi mau
Nguồn thơ sáo điệu khơi miền tủi
Khúc nhạc bài ca ẩn nỗi sầu
Gặp gỡ dâng đầy hoài giấc ngủ
Xa rồi lắng đọng mãi niềm đau
Chưa nhòa đã khép buồn thương nhớ
Một thoáng em về chẳng đợi lâu..
Ân tình lặng lẽ bỏ đi mau
Nguồn thơ sáo điệu khơi miền tủi
Khúc nhạc bài ca ẩn nỗi sầu
Gặp gỡ dâng đầy hoài giấc ngủ
Xa rồi lắng đọng mãi niềm đau
Chưa nhòa đã khép buồn thương nhớ
Một thoáng em về chẳng đợi lâu..
Ngọc Liên Nguyên
Mây ở nơi đâu để gió về
Người đi kẻ ở cảnh buồn thê
Lang thang đây đó không hình bóng
Lác đác chốn xưa ánh trăng thề
Dĩ vãng xa rồi khơi tiềm thức
Dư âm vọng lại xót cơn mê
Mây bay bay mãi thương sầu nhớ
Gió thoảng thoáng đưa thêm não nề
Phù Vân
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






















